Nét vẽ đầu đời…

Tôi nhớ hồi cấp 1, thầy cô hay cho bài tập vẽ về nhà. Chúng tôi rất vui thích nên thỏa sức vẽ vời những đề bài thú vị. Một ngôi nhà mái lá, lấp ló phía sau là mặt trời còn đang “ngái ngủ” với khuôn mặt biểu cảm dễ thương.

Một cánh đồng lúa chín vàng, điểm thêm vài đứa trẻ tay chân leo kheo như cái que đang bắt từng xâu muồm muỗm. Một bầu trời trong xanh, cao vời vợi với những đám mây hình cún con, mèo lười, trâu hung hăng và cả cô tiên váy hoa rực rỡ. Thấp thoáng mấy cánh diều vươn lên khỏi lùm cây xanh mát, lẫn trong đàn chim chiều hướng đôi cánh về phía núi xa xa. Mẹ xem tranh bao giờ cũng thốt lên khe khẽ “hình như có cả tiếng chim hót líu lo và tiếng cười khúc khích của bầy trẻ nhỏ”. Cũng có khi mẹ ngắm nghía chán chê, rồi nhắm mắt khẽ chun mũi ngửi tranh. Rõ ràng chỉ có mùi giấy ô li và mùi hăng màu nước, ấy vậy mà mẹ quả quyết ngửi thấy cả mùi lúa chín thơm và mùi mồ hôi trên lưng áo mỏng. Cũng có khi mẹ khen anh em tôi vẽ gió sao mát thế, vẽ lá sao non thế, vẽ những nụ cười sao tươi vui thế. Chẳng cần đến điểm mười của cô giáo, mấy anh em tôi cũng sung sướng tê người.

Ảnh minh họa.

Tôi luôn nghĩ môn vẽ đã cho mình cơ hội được phác thảo cuộc sống bằng những nét đầu đời, bằng cái nhìn hồn nhiên, trong sáng và cũng thật gần gũi về vạn vật đang tồn tại xung quanh. Không có gì gò bó, không cần phải theo chuẩn mực nào, nên trí tưởng tượng được giải phóng hoàn toàn. Những thân cây biết “đi đứng, xếp hàng”, biết “giang tay ôm lấy nhau” khi bão bùng mưa gió. Những trang sách cũng biết “than phiền” khi bị bôi mực tím lem nhem. Mỗi bài vẽ đôi khi lại giống như câu hỏi “vì sao?” hoặc là góc nhìn đầy thú vị, lấp lánh tình yêu thương đối với con người. Tôi nhớ có lần em tôi ngồi rất lâu trước đề bài “Em hãy vẽ một bức tranh mùa hạ”. Tôi gợi ý cho em về những bóng cây, về lưng áo mẹ đẫm mồ hôi, về mặt trời chói chang. Mẹ thì bảo “con cứ vẽ những gì con thấy thích”. Và em trai tôi đã vẽ được bức tranh mùa hạ đẹp đến mức tôi cứ nghĩ sau này em sẽ trở thành họa sĩ tài ba. Có thể với mọi người, đó chỉ là những nét vẽ nguệch ngoạc, nhưng với tôi thì nó chứa linh hồn. Em vẽ mẹ đang vác bó lúa nặng trĩu trên vai. Nón lá nghiêng nghiêng tô điểm cho nụ cười của mẹ. Những giọt mồ hôi rớt xuống bỗng biến thành từng nốt nhạc thánh thót như đang nhảy múa hát vang bài ca mùa vụ. Em nói mẹ lúc nào cũng đẹp, ngay cả giọt mồ hôi của mẹ cũng biết reo vui. Mẹ giữ lại bức tranh đó để trong cuốn album lớn. Chỉ tiếc là trong trận hỏa hoạn năm 2000, ngọn lửa đã “liếm sạch” bức vẽ cùng những tấm ảnh hiếm hoi lưu giữ ký ức gia đình tôi. Em tôi lớn lên không phải là họa sĩ, cũng không còn thích vẽ như hồi nhỏ. Nhưng tôi tin rằng, những nét vẽ đầu đời chắc hẳn đã cho em niềm vui.

 Tôi rất thích bộ phim "Bức họa thứ tư" của đạo diễn Mong - Hong Chung. Đó là bộ phim được xây dựng từ câu chuyện có thật. Phim ít thoại, kể về cuộc đời cậu bé 10 tuổi sống một mình sau cái chết của cha. Một ngày, mẹ cậu bất ngờ xuất hiện và đưa cậu về nhà sống cùng cha dượng keo kiệt và khó tính. Cậu bị ám ảnh bởi cái chết của người em trai nên thường đi lang thang trong đêm tối. Cũng vì quá cô đơn mà cậu bé kết bạn và đi theo một thanh niên giang hồ chuyên ăn trộm. Nhưng cuối cùng, cậu bé bắt đầu vẽ và tìm thấy tâm hồn của mình. “Bức họa thứ tư” được vẽ khi cô giáo dặn học sinh nhớ mang theo gương để vẽ chính khuôn mặt mà các em nhìn thấy trong gương. Có lẽ, vì vẽ khuôn mặt chính mình bao giờ cũng rất khó khăn, nên thay vì nhìn vào gương thì cậu bé đã từ từ nhắm mắt lại để tự họa. Và tôi tin vào giây phút ấy, cậu bé đã tìm thấy chính mình.

Mỗi bức tranh đều chứa đựng ít nhất một thông điệp mà những đứa trẻ muốn gửi gắm. Đôi khi chúng thích thủ thỉ kể thật nhiều câu chuyện cuộc sống qua phép màu của từng nét vẽ, nên tôi thích cách mà mẹ từng khuyến khích các con hãy vẽ bằng tất cả trái tim, sự sáng tạo, sức tưởng tượng của mình. Tôi cũng thích “Bức họa thứ tư” của cậu bé trong phim, bởi không gì khó bằng tự họa. Vì thế, hãy giúp trẻ em có cuộc sống thật nhiều màu sắc, nhiều trải nghiệm và đầy ắp yêu thương, để sau này các em không chỉ tự họa mình bằng màu vẽ mà còn tự họa mình bằng niềm vui, hạnh phúc…

Theo LCĐT

Tin Liên Quan

Khi người trẻ “làm mới” văn hóa xưa

Không chỉ là những ký ức được lưu giữ trong lễ hội hay nếp sinh hoạt truyền thống, mà văn hóa dân tộc hôm nay đang được thế hệ trẻ tiếp cận theo cách rất khác. Họ tìm về cội nguồn để gìn giữ, sáng tạo, làm mới, đưa những giá trị xưa vào đời sống hiện đại.

Làng nghề truyền thống trong chuỗi giá trị văn hóa - du lịch

Trong bối cảnh công nghiệp văn hóa được xác định là động lực tăng trưởng mới, các làng nghề truyền thống ở Lào Cai đang từng bước chuyển mình, tham gia sâu hơn vào chuỗi giá trị văn hóa - du lịch.

Kinh tế thể thao - Cơ hội cho phát triển du lịch và sự kiện tại Lào Cai

Trong những năm gần đây, kinh tế thể thao đang nổi lên như một hướng đi mới, góp phần đa dạng hóa nguồn thu và nâng cao vị thế địa phương. Tại Lào Cai – vùng đất cửa ngõ Tây Bắc giàu tiềm năng du lịch – thể thao không còn dừng lại ở hoạt động phong trào mà đang từng bước trở thành một lĩnh vực kinh...

Nghi lễ xin vía của dân tộc Nùng An xã Phúc Khánh

Ngày 4/4, tại thôn Đồng Mòng 2, xã Phúc Khánh, cộng đồng người Nùng An đã tổ chức nghi lễ xin vía truyền thống. Nghi lễ được tổ chức trong thời gian một ngày, theo đúng phong tục truyền thống của người Nùng An - một nhóm ngành của dân tộc Nùng sinh sống tại Lào Cai.

Thăng trầm nghề chạm khắc bạc giữa thời “bão giá”

Từ lâu, nghề chạm khắc bạc của đồng bào Dao đỏ xã Mường Hum, Dền Sáng đã khá nổi tiếng. Trải qua hàng trăm năm, đồng bào Dao đỏ ở nơi đây vừa bảo tồn, gìn giữ nghề chạm khắc bạc của tổ tiên, vừa có nguồn thu nhập khá từ nghề. Vậy nhưng, hơn một năm trở lại đây, khi giá bạc nguyên liệu tăng cao...

Giữ lửa nghề rèn giữa lòng phố thị

Giữa nhịp sống hối hả, tại một góc nhỏ trên đường Hoàng Sào, phường Cam Đường, cha con ông Nguyễn Bá Đồng vẫn miệt mài giữ lửa cho một nghề tưởng chừng đã lùi vào dĩ vãng - nghề rèn.