Dịu dàng hương bưởi

Mùi hương từ hoa tươi trong vườn của ngoại đúng độ nở cứ mãi ám ảnh, đeo đuổi tôi theo năm tháng, để đến tận bây giờ, trên dặm dài thiên lý phận người, tôi vẫn không thể nguôi quên hương hoa dung dị ấy, nhất là mỗi độ tháng Ba về.

Dù cho người ta có thể chiết xuất ra mùi hương từ hoa tươi thành thứ nước hoa để tôi có thể thỏa cơn thèm khát quay về ký ức bất kỳ tháng nào trong vòng tuần hoàn của thời gian bốn mùa xuân, hạ, thu, đông, thế nhưng vẫn không thể nào bằng chờ đợi để được đắm chìm trong không gian hương bưởi dịu dàng của tháng Ba nơi vườn của ngoại.

Còn nhớ, hồi nhỏ, tôi được ở gần với ngoại. Vườn ngoại có cây bưởi, ra hoa mỗi độ tháng Ba. Ngoại kể cho tôi nghe, trước hôm ông ngoại lên đường ra trận, ông đun một nồi nước bồ kết, hương nhu, lá sả thật to và không thể thiếu những cánh hoa bưởi thơm dìu dịu nữa, để bà gội đầu. Và chiến trường xa cách đã khiến mỗi độ mùa cây bưởi đơm hoa, ngoại lại ra sau vườn, tự tay hái hoa bưởi và đun nước gội đầu cho mình, vắng chồng. Trong bức thư viết cho ông, ngoại cũng không quên ép những bông hoa bưởi đầu mùa với bao nhung nhớ gửi ra mặt trận.
Cứ thế, cho đến ngày ông ngoại trở về, trên mình mang vết thương bom đạn chiến tranh. Song, như một sự sắp đặt, cũng đúng dịp ấy, cây bưởi nở hoa trắng muốt. Bà đón ông trong nồng nàn hương bưởi… và hẳn là bà được ông dội từng gáo nước bồ kết thoảng hương bưởi lên mái tóc đã vơi rụng bởi đợi chờ. Sau này, khi có mẹ tôi, rồi khi có tôi, ngoại vẫn truyền cho con gái và đứa cháu gái món dầu gội gia truyền ấy... Trong ký ức tuổi thơ tôi vẫn in rõ hình ảnh ông ngoại cẩn thận tách từng cánh hoa bưởi vừa hái trên cây xuống để tự tay ướp trà hoa bưởi, uống trong ngày. Tôi lớn lên trong ngào ngạt hương bưởi và tình yêu thương của ngoại. Để rồi, mùi hương ngan ngát sau nhà ấy cứ theo tôi mãi trong hành trình của tháng năm.

Tôi ra thành phố học, thi thoảng mới được về thăm ngoại. Rồi tôi có gia đình, những tháng Ba được về bên ngoại, bên mẹ, để chạy ùa ra vườn, để hít hà hương thơm từ chùm hoa bưởi nở buổi sáng sớm rồi cũng thưa dần… Ngoại tôi tóc đã phai, trắng như màu hoa. Ngoại biết tôi thích hoa bưởi nên mỗi độ tháng Ba về vẫn không quên nhắc mẹ tôi hái gửi ra cho đứa cháu ngoại ở xa một ít hoa bưởi và dặn, nhớ bảo nó gội đầu bằng nước bồ kết nhé, đừng dùng mấy thứ xa xỉ phẩm ấy, hại tóc. Còn mẹ tôi thì tỉ mỉ ngồi nướng bồ kết trên than hoa, rồi say thành bột mịn gửi cho con gái tiện pha nước gội đầu. Mỗi lần nhận quà từ ngoại, có hôm tôi dành nguyên cả một ngày chỉ để đọc sách, uống trà và thả lỏng tâm hồn mình trong hương hoa bưởi mà thôi.

Đôi lúc, mải miết giữa dòng xe tấp nập trên đường, bất chợt tôi gặp một gánh hàng hoa đủ sắc màu. Trong góc nhỏ khiêm nhường của gánh hàng hoa ấy, trắng muốt một màu hoa bưởi. Giật mình tháng Ba! Nhớ ngoại. Những lần như thế, chưa thể về với ngoại, tôi lặng lẽ mua vài chùm hoa bưởi, để trên bàn làm việc và hít hà hương thơm. Thế rồi, cứ mải bộn bề với những toan lo thường nhật của cuộc sống, tôi đã đi qua mùa hoa bưởi một cách vội vã lúc nào không hay.

https://baolaocai.vn/bai-viet/354280-diu-dang-huong-buoi

 

Theo LCĐT

Tin Liên Quan

Kinh tế thể thao - Cơ hội cho phát triển du lịch và sự kiện tại Lào Cai

Trong những năm gần đây, kinh tế thể thao đang nổi lên như một hướng đi mới, góp phần đa dạng hóa nguồn thu và nâng cao vị thế địa phương. Tại Lào Cai – vùng đất cửa ngõ Tây Bắc giàu tiềm năng du lịch – thể thao không còn dừng lại ở hoạt động phong trào mà đang từng bước trở thành một lĩnh vực kinh...

Nghi lễ xin vía của dân tộc Nùng An xã Phúc Khánh

Ngày 4/4, tại thôn Đồng Mòng 2, xã Phúc Khánh, cộng đồng người Nùng An đã tổ chức nghi lễ xin vía truyền thống. Nghi lễ được tổ chức trong thời gian một ngày, theo đúng phong tục truyền thống của người Nùng An - một nhóm ngành của dân tộc Nùng sinh sống tại Lào Cai.

Thăng trầm nghề chạm khắc bạc giữa thời “bão giá”

Từ lâu, nghề chạm khắc bạc của đồng bào Dao đỏ xã Mường Hum, Dền Sáng đã khá nổi tiếng. Trải qua hàng trăm năm, đồng bào Dao đỏ ở nơi đây vừa bảo tồn, gìn giữ nghề chạm khắc bạc của tổ tiên, vừa có nguồn thu nhập khá từ nghề. Vậy nhưng, hơn một năm trở lại đây, khi giá bạc nguyên liệu tăng cao...

Giữ lửa nghề rèn giữa lòng phố thị

Giữa nhịp sống hối hả, tại một góc nhỏ trên đường Hoàng Sào, phường Cam Đường, cha con ông Nguyễn Bá Đồng vẫn miệt mài giữ lửa cho một nghề tưởng chừng đã lùi vào dĩ vãng - nghề rèn.

Giữ "hồn" trang phục bản địa

Trong quá trình phát triển du lịch, việc giữ gìn, phát huy giá trị văn hóa truyền thống đang được các địa phương và ngành chức năng của tỉnh chú trọng thực hiện, trong đó, bảo tồn trang phục các dân tộc thiểu số là nội dung được quan tâm.

Độc đáo nét văn hóa Then của người Giáy

Trong đời sống văn hóa của đồng bào dân tộc Giáy ở Lào Cai, nghi lễ Then từ lâu đã trở thành một hình thức sinh hoạt văn hóa tâm linh quen thuộc, gắn bó mật thiết với đời sống cộng đồng. Giữa nhịp sống hiện đại, ở nhiều bản làng vùng cao, những thầy Then vẫn miệt mài giữ gìn nét đẹp văn hóa dân gian...