“Viên ngọc xanh” chờ được “đánh thức”

Ẩn sâu giữa đại ngàn vùng giáp ranh Púng Luông - Nả Háng (xã Chế Tạo), Tà Cây Đằng thuộc Khu bảo tồn loài và sinh cảnh Mù Cang Chải là nơi lưu giữ hàng nghìn cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi. Những cây pơ mu, thiết sam cổ không chỉ tạo nên giá trị đặc biệt về đa dạng sinh học mà còn mở ra tiềm năng lớn cho phát triển du lịch sinh thái. Tuy nhiên, làm thế nào để đánh thức “viên ngọc xanh” này mà không làm “tổn thương” màu xanh nguyên bản của đại ngàn vẫn là bài toán lớn đặt ra với địa phương.

 

Từ trung tâm xã Púng Luông, chúng tôi bắt đầu hành trình vào khu vực Tà Cây Đằng. Người dẫn đường là Giàng A Lù - người nhiều năm gắn bó với những cánh rừng vùng cao. “Đường không xa nhưng đi vất vả lắm. Muốn vào tới lõi rừng phải mất gần nửa ngày” - A Lù nói rồi bước nhanh lên con dốc dựng đứng phía trước.

Chỉ khoảng 5 km đường rừng nhưng phải mất gần nửa ngày mới có thể chạm tới lõi Tà Cây Đằng. Có đoạn lối mòn nhỏ hẹp chỉ vừa đủ một người đi, một bên là vách núi, một bên là vực sâu phủ kín cây rừng. Sau những trận mưa đầu mùa, đất rừng nhão quánh, trơn trượt, mỗi bước chân đều phải bám vào rễ cây hay bụi cỏ ven đường để giữ thăng bằng.

11.png

Càng đi sâu, rừng càng dày đặc. Những bụi trúc mọc ken dày tạo thành mái vòm xanh hun hút. Gió lùa qua rừng trúc phát ra âm thanh xào xạc giữa không gian tĩnh lặng của đại ngàn. Thi thoảng, những dòng suối nhỏ hiện ra len qua khe đá, nước trong vắt và mát lạnh.

Sau nhiều giờ vượt dốc, khu vực lõi rừng dần hiện ra trước mắt. Giữa màu xanh thăm thẳm là những cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi đứng sừng sững. Có những thân cây lớn đến mức 4 - 5 người ôm không xuể, lớp vỏ xù xì phủ kín rêu xanh, dương xỉ và địa y.

anh-2.png

Những bộ rễ khổng lồ nổi lên mặt đất như những “cánh tay” của đại ngàn. Tán cây cao vút che kín khoảng trời, chỉ để những vệt nắng len qua tầng lá dày đặc, loang xuống nền rừng phủ đầy rêu xanh. Không gian ấy khiến con người cảm nhận rõ sự nhỏ bé trước thiên nhiên đã tồn tại qua hàng trăm năm.

111.png
Những gốc cổ thụ khổng lồ phủ đầy rêu xanh là một trong những giá trị nổi bật của hệ sinh thái rừng Tà Cây Đằng. Đáng chú ý, khu vực này còn lưu giữ nhiều loài nấm, dược liệu và thực vật tự nhiên có giá trị sinh thái cao.

​Dừng chân dưới một gốc cổ thụ phủ kín rêu xanh, Giàng A Lù chậm rãi nói: “Với người Mông nơi đây, từng tán rừng là nơi giữ nước, giữ đất cho ruộng bậc thang phía dưới chân núi. Nên họ coi việc giữ rừng cũng là giữ lấy sinh kế của mình”. Có lẽ cũng bởi suy nghĩ ấy mà giữa thời điểm nhiều cánh rừng tự nhiên dần bị thu hẹp, Tà Cây Đằng vẫn giữ được gần như nguyên vẹn vẻ hoang sơ hiếm thấy.

Tà Cây Đằng hiện nằm trong Khu bảo tồn loài và sinh cảnh Mù Cang Chải - một trong những vùng rừng quý hiếm của Tây Bắc. Toàn khu bảo tồn rộng hơn 20.100 ha, lưu giữ hệ động, thực vật phong phú cùng hàng nghìn cây pơ mu tự nhiên tuổi đời từ 100 - 700 năm. Đặc biệt, quần thể thiết sam Đông Bắc và pơ mu tại đây đã được công nhận là Cây Di sản Việt Nam.

anh-15.jpg
Quần thể thiết sam Đông Bắc và pơ mu tại Tà Cây Đằng đã được công nhận
là Cây Di sản Việt Nam.

Riêng khu vực Tà Cây Đằng rộng khoảng 240 ha, là nơi tập trung nhiều loài cây quý như pơ mu, thiết sam cùng hệ động, thực vật đặc hữu của núi rừng Tây Bắc. Theo người dân địa phương, khu rừng còn là nơi sinh sống của nhiều loài động vật quý hiếm như vượn đen tuyền, gấu, sơn dương, niệc cổ hung, hồng hoàng… Dưới tán rừng già còn lưu giữ nhiều loại dược liệu quý như: lan kim tuyến, thất diệp nhất chi hoa, tam thất hoang hay nấm linh chi tự nhiên.

Địa hình hiểm trở cùng sự tham gia gìn giữ của cộng đồng dân cư nhiều năm qua đã góp phần bảo vệ gần như nguyên vẹn hệ sinh thái rừng quý hiếm tại Tà Cây Đằng. Nhưng phía sau vẻ nguyên sơ ấy, Tà Cây Đằng cũng đang đứng trước câu hỏi lớn là phát triển du lịch như thế nào để không đánh đổi màu xanh của rừng già.

Ông Phạm Tiến Lâm - Chủ tịch UBND xã Púng Luông cho biết: Địa phương đang khảo sát, tính toán các cung đường trải nghiệm để từng bước xây dựng kế hoạch khai thác du lịch sinh thái gắn với bảo tồn rừng. Tuy nhiên, việc phát triển phải được thực hiện bài bản bởi phần lớn khu vực nằm trong diện rừng đặc dụng.

Hiện, Ban Quản lý Khu bảo tồn loài và sinh cảnh Mù Cang Chải đang xây dựng Đề án du lịch sinh thái, nghỉ dưỡng, giải trí giai đoạn 2026 - 2030, tầm nhìn đến năm 2050. Đề án được kỳ vọng sẽ tạo nền tảng để phát triển du lịch sinh thái gắn với bảo tồn hệ sinh thái rừng và quần thể cây di sản tại Tà Cây Đằng.

Theo Ban Quản lý Khu bảo tồn loài và sinh cảnh Mù Cang Chải, Tà Cây Đằng là khu vực có giá trị đặc biệt về đa dạng sinh học với quần thể pơ mu, thiết sam cổ thụ hàng trăm năm tuổi. Vì vậy, mọi định hướng khai thác du lịch trong tương lai đều phải đặt yêu cầu bảo tồn hệ sinh thái rừng lên hàng đầu. Quan điểm xuyên suốt là phát triển du lịch trên cơ sở không làm suy giảm hệ sinh thái rừng. Nếu tổ chức các hoạt động trải nghiệm, việc kiểm soát số lượng khách, tuyến tham quan và mức độ tác động tới sinh cảnh rừng sẽ được tính toán chặt chẽ.

Cán bộ Ban Quản lý Khu bảo tồn loài và sinh cảnh Mù Cang Chải kiểm tra rừng tại khu vực Tà Cây Đằng.

Cán bộ Ban Quản lý Khu bảo tồn loài và sinh cảnh Mù Cang Chải kiểm tra rừng tại khu vực Tà Cây Đằng.

Cùng với đó, Ban Quản lý Khu bảo tồn sẽ tiếp tục phối hợp với chính quyền địa phương và cộng đồng dân cư trong công tác bảo vệ rừng; đồng thời nghiên cứu xây dựng các mô hình du lịch sinh thái theo hướng trải nghiệm, giáo dục thiên nhiên và nâng cao nhận thức bảo tồn.

Theo các chuyên gia, khai thác tiềm năng từ quần thể cây di sản phải đi đôi với công tác bảo tồn và sự phối hợp chặt chẽ của các ngành chuyên môn, tránh tình trạng du lịch tự phát dẫn tới rác thải, xâm hại sinh cảnh hay thương mại hóa quá mức. Với khu rừng “nhạy cảm” như Tà Cây Đằng, chỉ một tác động nhỏ cũng có thể ảnh hưởng tới hệ sinh thái đã tồn tại hàng thế kỷ.

​Rời Tà Cây Đằng khi ráng chiều bắt đầu phủ xuống những triền núi, chúng tôi ngoái lại phía khu rừng đang chìm dần trong màu xanh thẫm. Giữa không gian ấy, những cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi vẫn lặng lẽ đứng đó, như những người gác rừng của thời gian. Có lẽ, “viên ngọc xanh” ấy chỉ thực sự tỏa sáng khi con người biết tiếp cận bằng sự trân trọng và gìn giữ, thay vì khai thác bằng mọi giá.

https://baolaocai.vn/vien-ngoc-xanh-cho-duoc-danh-thuc-post899728.html

Nguồn: Nguyễn Văn Thông (Báo Lào Cai điện tử), Thứ Hai, ngày 18/05/2026 - 10:41 (GMT+7)

Tin Liên Quan

Du lịch phường Nghĩa Lộ khởi sắc trong 6 tháng đầu năm

Trong 6 tháng đầu năm 2026, hoạt động du lịch trên địa bàn phường Nghĩa Lộ tiếp tục duy trì đà tăng trưởng tích cực, góp phần thúc đẩy phát triển kinh tế - xã hội của địa phương.

Mùa nước đổ trên danh thắng quốc gia Mù Cang Chải

Đầu tháng 7, khi những cơn mưa mùa hạ đổ xuống cũng chính là lúc những thửa ruộng bậc thang ở xã Mù Cang Chải, tỉnh Lào Cai vào mùa nước đổ và người vùng cao bước vào vụ mùa mới.

Chinh phục cung đường đẹp giữa đại ngàn Tây Bắc

Sở hữu cảnh quan thiên nhiên hùng vĩ, nhiều điểm đến nổi tiếng cùng bản sắc văn hóa đặc trưng của đồng bào các dân tộc, tuyến đường từ xã Văn Bàn qua Nậm Xé, Khao Mang đến Mù Cang Chải, Tú Lệ đang trở thành một trong những cung đường du lịch hấp dẫn ở khu vực Tây Bắc, góp phần thúc đẩy liên kết...

Giải vô địch xe đạp quốc gia 2026: Mô hình điểm phát triển thể thao gắn với du lịch tại Lào Cai

Giải vô địch xe đạp đường trường và địa hình các câu lạc bộ quốc gia năm 2026 tại Lào Cai không chỉ đơn thuần là một sự kiện thể thao thành tích cao, mà còn là minh chứng rõ nét cho năng lực tổ chức, quy hoạch hạ tầng và tư duy đổi mới của chính quyền địa phương. Việc kết hợp hài hòa giữa yêu cầu...

Đánh thức tiềm năng du lịch Y Tý: Phát triển “vùng đất mù sương” bằng tư duy bền vững

Nằm ở độ cao hơn 2.000 m so với mực nước biển, Y Tý (Lào Cai) từ lâu được biết đến là “vùng đất mù sương” sở hữu nét đẹp thiên nhiên và văn hóa bản địa độc đáo. Những năm gần đây, hạ tầng giao thông nơi đây ngày càng được đầu tư đồng bộ, mở ra cơ hội lớn nhưng cũng đặt ra bài toán khó:...

Người mở lối phát triển du lịch ở Trung Hồ

Trung Hồ là thôn cao nhất cũng là thôn đặc biệt khó khăn của xã Trung Lèng Hồ (cũ), nay là xã Mường Hum. Từ vùng “lõi nghèo”, đến nay đời sống của đồng bào Mông ở Trung Hồ đã có nhiều đổi thay, hộ nghèo giảm dần. Người được người dân luôn tin tưởng, quý mến vì có nhiều đóng góp cho sự đổi thay...