Mùa về đẹp một vùng trời mây

Năm nào cũng vậy, cứ cuối xuân, đầu hạ là đất trời lại khoác lên mình những sắc màu đẹp tươi. Ở nơi mà cây núi chạm trời như Lào Cai, thì không gian càng thêm thanh sạch, yên bình và rực rỡ hơn bởi muôn ngàn màu sắc hoa.
Vùng cao Y Tý (Bát Xát) trong ánh xuân.

Mùa xuân, chỉ nghe có bấy nhiêu thôi là bao đắm say, ngọt ngào lại đưa về mải miết. Lẽ vậy chăng, vì mùa xuân được ví như cô gái đang “tuổi trăng” căng tràn sức sống. Những mơn mởn, non tơ đầy quyến rũ của nàng xuân mới cứ theo về phong kín các nẻo mơ.

Mơ xuân, giọt sương trắng cuộn tròn bên kẽ lá chợt tỉnh giấc rồi tí tơi, lách tách bên hiên nhà khi có làn gió xuân vô tình ngang cửa. Khẽ lách tay vào đêm, cô gái trẻ nhẩm đếm giọt sương rơi: “một… hai… ba”. Không thể dò xét giấc mơ xuân ấy, nhưng tôi hiểu, trong “một… hai… ba” ấy là những màu hồng mộng ước cho buổi sớm mai đong đầy hạnh phúc, bởi ánh mắt nhìn loang loáng niềm vui.

Mùa xuân ngọt ngào trong làn nắng mới, muôn vật như khoác trên mình tấm áo choàng xinh xắn. Như mới hôm qua thôi, trong giá rét mùa đông, những nhành đào, nhành mận, nhành lê vẫn còn khẳng khiu với lớp vỏ sần sùi, bạc phếch màu tháng năm. Ấy vậy mà giờ đã bung nở ngàn đóa nào trắng, nào hồng, nào thắm đỏ lung linh. Dòng sông Hồng cũng hiền hòa hơn, không tung bọt đỏ ngầu giận dữ như mùa mưa lũ hay đìu hiu vắng lặng như mùa đông sang. Có phải phù sa thắm đượm khi qua mùa lũ hay bởi tiết trời xuân ấm áp mà khắp các triền sông, những mầm xanh vươn cao mạnh mẽ. Xa xa, vườn ai cũng mươn mướt một màu. Nghe trong hương gió, mùi ổi thơm, mùi hoa cau và hương của đồng quê thấm đẫm.

Cũng chẳng hiểu trời xanh trong nên tiếng sáo vang xa, hay đất trời hòa quyện một màu khiến không gian thêm mênh mang hơn, nên âm thanh cũng nhẹ tênh lan bay khắp chốn? Chỉ biết rằng mùa xuân tới, cả núi đồi tràn ngập tiếng sáo xa.

Bố tôi rất thích thổi sáo vào mùa xuân. Thời trẻ gắn bó với núi rừng nên những điệu sáo Mông, ông mê lắm. Mẹ ưng bố cũng vì tiếng sáo ấy. Xuân nào cũng vậy, bố đem sáo ra ngoài nương thổi, gió bay về trầm bổng. Mẹ bên thềm thêu áo mới, đôi tay đưa cũng nhanh hơn, nắng rơi chênh chếch. Mẹ bảo: “Mẹ thêu hình con thuyền ra khơi để sau này con được “thuận buồm xuôi gió” nhé con trai”. Tôi nhảy chân sáo vì sắp có chiếc áo mới thêu hình con thuyền, trong xóm có mấy đứa được món quà ấy đâu… Giờ tôi đã đi xa, cũng chẳng biết đã đi qua bao nhiêu mùa thêu của mẹ, chỉ biết rằng khi màu nước màu trời hòa một, tôi lại ngóng về thềm xưa mong áo mới, ngóng cánh buồm ưỡn ngực ra khơi.

 Anh bạn thi sĩ của tôi nghe kể về tiếng sáo và chiếc áo nhuộm màu thời gian, đôi mắt xa xăm, hẹn nhau xuân tới sẽ về thềm xưa. Sinh ra ở miền xuôi nhưng rất hữu duyên với miền ngược, người bạn thi sĩ coi đây là quê hương thứ hai của mình. Trong câu chuyện “tâm đầu ý hợp”, anh kể tôi nghe những nỗi niềm chờ xuân trong khắc khoải. Để rồi khi niềm vui vỡ òa, chiều xuân luôn là thời điểm anh chọn ghi trong tác phẩm của mình. Những ý thơ đẹp về chiều biên giới với lung linh mận trắng, đào phai hay đôi má sơn nữ ửng hồng trong vạt nắng của anh đã từng khiến bao trái tim thơ thổn thức. Anh nói: “Mình yêu mùa xuân, yêu con người, đất trời vùng cao khi mùa xuân đến. Mình sẽ còn ở mãi đến khi nào hết xuân trên mảnh đất này”.

Nói vậy thôi, chứ tôi biết tứ thì “xuân, hạ, thu, đông” có lỡ hẹn bao giờ. Và tôi biết đã yêu xuân rồi, có ai nào lỡ bỏ xuân đi!

https://baolaocai.vn/bai-viet/355578-mua-ve-dep-mot-vung-troi-may

 

Theo LCĐT

Tin Liên Quan

Ngọc Quỳnh và hành trình cống hiến cho nghệ thuật

Hai mươi năm đứng trên sân khấu chuyên nghiệp, diễn viên Ngọc Quỳnh (Đoàn Nghệ thuật dân tộc tỉnh) vẫn giữ nguyên vẹn tình yêu với những điệu múa mang hồn cốt dân tộc. Chị lặng lẽ gửi gắm nhiệt huyết qua từng vai diễn, tiết mục, để rồi ghi dấu ấn bằng những tấm huy chương tại các liên hoan nghệ...

Bảo tồn vùng nguyên liệu dệt trang phục truyền thống

Trang phục truyền thống của người dân tộc Mông tại xã Ngũ Chỉ Sơn đang đứng trước nguy cơ mai một. Tuy nhiên, bằng tình yêu và trách nhiệm, những người phụ nữ nơi đây đang âm thầm “giữ lửa” cho bản sắc dân tộc thông qua dự án khôi phục vùng nguyên liệu cây lanh - tạo nên vẻ đẹp độc đáo của trang...

Lịch sử - để nhớ, để gìn giữ và tiếp nối

Từ những ký ức một thời hoa lửa đến những kỷ vật nhuốm màu thời gian, chương trình “Hành trình từ ký ức” diễn ra tại Bảo tàng tỉnh Lào Cai những ngày cuối tháng Tư đã trở thành không gian lắng đọng, nơi lịch sử không còn nằm yên trên trang sách mà sống dậy qua lời kể của những con người đi qua...

Từ Y Tý đến Hà Nội: Tiếp nối mạch nguồn di sản nhà Hà Nhì

Từ những người thợ Hà Nhì ở thôn Lao Chải, xã Y Tý, Lào Cai trực tiếp tham gia phục dựng, tu sửa ngôi nhà trình tường tại Bảo tàng Dân tộc học Việt Nam, câu chuyện bảo tồn không chỉ góp phần gìn giữ kiến trúc truyền thống đặc sắc mà còn lan tỏa trách nhiệm bảo vệ, trao truyền bản sắc văn hóa dân tộc...

Khám phá chợ đá quý Lục Yên

Vùng đất ngọc Lục Yên, nơi được mệnh danh là “vương quốc đá quý” của Việt Nam. Đến đây, du khách sẽ lạc vào những gam màu lấp lánh của hàng nghìn viên đá quý trong phiên chợ đặc biệt - chợ đá quý. Phiên chợ mang trong mình những nét văn hóa độc đáo, khiến bất cứ ai ghé thăm cũng không khỏi tò mò và...

Để mạch nguồn văn hóa Tày vùng Đông Hồ chảy mãi

Những cơn gió hồ xoa dịu cái nắng hanh hao đầu hè của miền sơn cước, theo con đường uốn lượn, chúng tôi tìm về thôn Xuân Lai, xã Yên Thành, nơi những nếp nhà sàn nép mình bên sườn đồi lưu giữ nhịp sống của người Tày vùng Đông Hồ Thác Bà. Trong không gian yên bình ấy, câu hát Coọi, tiếng đàn Tính ngân...