Nắng ấm gọi xuân về…

Sáng thức dậy đã thấy nắng tràn lênh loáng, màu vàng miên man rắc đầy từ mé hiên cho tận cuối con ngõ dài với hai hàng cau xanh biêng biếc. Tôi cầm chổi quét lá rụng, một cảm giác ấm áp thật sự ủ ắp khắp cơ thể, khoan khoái vô cùng. Bà tôi đứng trong hiên nhà, nheo mắt nhìn ra nắng, giọng thì thào, vậy là xuân đã về thật rồi.

Tôi rũ bỏ tấm áo bông dày sụ trên người, tạm biệt mùa đông lạnh giá. Lúc này, lòng tôi như thể cũng đang rắc đầy những tia nắng xuân ấm áp, vàng tươi. Trước mắt tôi, mọi thứ lấp lánh dưới nắng đẹp đẽ và đáng yêu hết đỗi. Chậu cúc mâm xôi tháng trước đã bung nở hết cỡ, chỉ còn lác đác mấy nhành chét, cứ tưởng chẳng thể ra hoa nữa, vậy mà hôm nay, dưới nắng nó nở rộ vàng rực một cách kiêu hãnh khiến cho tôi không khỏi bất ngờ, mắt cứ dán chặt không rời. Hàng cau trước ngõ, tàu lá xanh ngời xõa xuống, tỏa bóng in dưới nền sân gạch đỏ au. Lũ sẻ đồng đậu trên tàu lá mà râm ran, ríu ra ríu rít. Tôi thừa biết chúng đợi ngày này lâu lắm rồi. Chỉ cần nắng ấm về là chúng từ tổ bay ra tận hưởng. Mấy bụi xà lách, qua một hôm nắng ấm mà như chúng được tiếp thêm bao nhiêu là sức lực, lá ôm lấy lá, cây nào cây nấy to như bát tô múc canh.

Ảnh minh họa.

Nắng về, mang theo bao nhiêu sự thơm tho của đất trời đang mùa sinh sôi nảy nở. Tôi bước chân ra vườn, đập vào mắt là những mắt chồi non biếc e ấp, ánh lên sự non tơ, mỡ màng. Vạn vật đều căng tràn nhựa sống. Tôi nhìn và tưởng tượng từ cây na này, sau mùa xuân sẽ mọc thêm rất nhiều nhành lớn khác và có những trái đắp đĩu khi mùa hạ, mùa thu tới. Cây hồng xiêm ông trồng qua mỗi mùa xuân càng xòe tán rộng, cao lớn sum suê. Rồi nắng sẽ lặn vào chùm quả, vị ngọt cứ thế mà ấp iu, hương thơm tỏa ra nồng nàn, gọi mời bàn tay người tới hái. Dưới đất, từng đàn kiến “hùng dũng” nối đuôi nhau hành quân, cõng trên mình đầy tia nắng xuân vàng lịm.

Không hẹn mà gặp, sau buổi nắng ấm, bên chõng tre đặt ở hiên nhà, bà con chòm xóm qua chung vui với những câu chuyện thường nhật với chén trà xanh sóng sánh, trà vối ngọt dịu nơi đầu lưỡi. Ra xuân nông nhàn, đồng ruộng lúa đương thì con gái, cỏ cũng đã làm sạch sẽ, đàn ông, phụ nữ ở quê ngồi lại với nhau, sẻ chia tâm tư tình cảm năm cũ và cả những dự định năm mới. Chén trà làm câu chuyện thêm thơm, còn nắng ấm thì rắc thêm nhiều sự hứng khởi. Thấp thoáng trong những câu chuyện, bóng dáng nắng xuân hiện hữu là những vạt đỗ, vạt rau tới mùa lá, ngọn vươn lên chi chít. Đáng yêu nhất là những đứa trẻ bé xíu má bầu bĩnh thèm sữa vạch áo ngậm vú mẹ dưới nắng xuân, mắt cứ lim dim mơ màng. Ngày xuân bình yên ở quê trôi qua lặng lẽ. Nhịp sống nảy nở từ dòng nắng xuân ngọt ngào.

Nắng ấm gọi mùa lễ hội náo nức lòng người. Trong ký ức của những người con xa quê, những ngày chưa có dịch, mùa lễ hội luôn để lại một ký ức rất đẹp. Dưới nắng xuân lấp lánh, đôi má chàng trai, thiếu nữ hây hây đỏ, xúng xính quần áo hội, miệng hát câu trao duyên tình tứ. Người với người hát với nhau từ khi nắng mới lên, cho khi nắng chiều sắp cạn. Đám trẻ con chạy tung tăng khoe áo mới, nụ cười giòn tan trong tiếng trống hội thậm thình. Hội làng là nơi kết tinh, hội tụ của niềm tin và khát vọng, là cội nguồn dân tộc, là tuổi thơ thấm đẫm, là tình người, là nhớ, là thương… để mỗi người luôn xốn xang tìm về. Và giờ đây, khi dịch đến, giữa bộn bề cuộc sống, ai cũng trăn trở làm sao để duy trì nét đẹp, bảo tồn giá trị văn hóa cho con cháu sau này.

Nắng ấm gọi xuân về, gọi một mùa mới khởi nguyên với bao điều tốt đẹp…

https://baolaocai.vn/bai-viet/352230-nang-am-goi-xuan-ve

 

Theo LCĐT

Tin Liên Quan

Ngọc Quỳnh và hành trình cống hiến cho nghệ thuật

Hai mươi năm đứng trên sân khấu chuyên nghiệp, diễn viên Ngọc Quỳnh (Đoàn Nghệ thuật dân tộc tỉnh) vẫn giữ nguyên vẹn tình yêu với những điệu múa mang hồn cốt dân tộc. Chị lặng lẽ gửi gắm nhiệt huyết qua từng vai diễn, tiết mục, để rồi ghi dấu ấn bằng những tấm huy chương tại các liên hoan nghệ...

Bảo tồn vùng nguyên liệu dệt trang phục truyền thống

Trang phục truyền thống của người dân tộc Mông tại xã Ngũ Chỉ Sơn đang đứng trước nguy cơ mai một. Tuy nhiên, bằng tình yêu và trách nhiệm, những người phụ nữ nơi đây đang âm thầm “giữ lửa” cho bản sắc dân tộc thông qua dự án khôi phục vùng nguyên liệu cây lanh - tạo nên vẻ đẹp độc đáo của trang...

Lịch sử - để nhớ, để gìn giữ và tiếp nối

Từ những ký ức một thời hoa lửa đến những kỷ vật nhuốm màu thời gian, chương trình “Hành trình từ ký ức” diễn ra tại Bảo tàng tỉnh Lào Cai những ngày cuối tháng Tư đã trở thành không gian lắng đọng, nơi lịch sử không còn nằm yên trên trang sách mà sống dậy qua lời kể của những con người đi qua...

Từ Y Tý đến Hà Nội: Tiếp nối mạch nguồn di sản nhà Hà Nhì

Từ những người thợ Hà Nhì ở thôn Lao Chải, xã Y Tý, Lào Cai trực tiếp tham gia phục dựng, tu sửa ngôi nhà trình tường tại Bảo tàng Dân tộc học Việt Nam, câu chuyện bảo tồn không chỉ góp phần gìn giữ kiến trúc truyền thống đặc sắc mà còn lan tỏa trách nhiệm bảo vệ, trao truyền bản sắc văn hóa dân tộc...

Khám phá chợ đá quý Lục Yên

Vùng đất ngọc Lục Yên, nơi được mệnh danh là “vương quốc đá quý” của Việt Nam. Đến đây, du khách sẽ lạc vào những gam màu lấp lánh của hàng nghìn viên đá quý trong phiên chợ đặc biệt - chợ đá quý. Phiên chợ mang trong mình những nét văn hóa độc đáo, khiến bất cứ ai ghé thăm cũng không khỏi tò mò và...

Để mạch nguồn văn hóa Tày vùng Đông Hồ chảy mãi

Những cơn gió hồ xoa dịu cái nắng hanh hao đầu hè của miền sơn cước, theo con đường uốn lượn, chúng tôi tìm về thôn Xuân Lai, xã Yên Thành, nơi những nếp nhà sàn nép mình bên sườn đồi lưu giữ nhịp sống của người Tày vùng Đông Hồ Thác Bà. Trong không gian yên bình ấy, câu hát Coọi, tiếng đàn Tính ngân...